Người Dẫn dắt trong đời: CẦN hay KHÔNG?
Diễn giả Quách Tuấn Khanh
Nhiều người cho rằng: chúng ta KHÔNG CẦN phải có người dẫn dắt trong đời!
Chúng ta là người phải sống cuộc đời của chính mình, phải tự chịu trách nhiệm về mọi kết quả trong đời của mình, phải tự bước đi bằng đôi chân của mình và phải đi trên con đường dành riêng cho mình. Vì thế, mỗi người phải tìm cho ra con đường của chính mình và đi trọn con đường ấy. Trên hành trình này, chỉ có bạn, duy chỉ có bạn mới biết bạn cần đi đâu, về đâu, ngoài bạn ra, chẳng ai khác có thể biết được hay đi thay bạn được. Vậy thì thầy của ta, người dẫn dắt ta còn lâu mới biết được ta cần đi đâu để mà dắt đi cho đúng! Chẳng phải họ chỉ biết được đường của họ sao?
Chính vì nghĩ như thế, nhiều người chọn cách tự tìm kiếm con đường của mình, chấp nhận thử – sai và trả giá chứ nhất định không tin rằng họ cần phải có người dẫn đường. Có bạn lập luận rằng: “Theo tôi nghĩ, không hẳn chúng ta luôn cần một người dẫn đường, mà chính chúng ta phải tự tìm đường đi cho mình trước đã. Hãy thử đi, lạc đường đi lại, những lần lạc đường đó giúp con người biết nhiều đường hơn, bạn thuộc lòng những con đường đó như lòng bàn tay bạn vậy. Điều đó giúp bạn biết đâu là con đường ngắn nhất, đâu là con đường dễ đi nhất mà quyết định.” …
Có bạn cho rằng, ai làm gì thì làm, mỗi người phải tự bước qua những đoạn đường ấy thì mới thật sự có được những trải nghiệm và bài học cho riêng mình, còn nghe từ người khác hay sách vở thì chỉ là lý thuyết mà thôi.
Và có những bạn lập luận: “Thế những người đầu tiên trên thế giới này thì ai chỉ đường cho họ mà họ vẫn thành công đấy thôi? Từ trước đến giờ thiếu gì những người như thế, thậm chí là vang dội, mà những con người đó đã từng sống trong thời kỳ mà cái gọi là “diễn giả” còn khá xa lạ. Vậy lúc ấy ai là người chỉ đường cho họ đây?” Hay, những vĩ nhân – là những người thuộc hàng siêu việt – ai có khả năng hơn họ để dẫn đường cho họ?
Có bạn cho rằng: “Thực sự “cuộc sống” mới là người thầy của chúng ta. Chính những trải nghiệm ta gặp trên đường đời, những sai lầm ra mắc phải mới là thầy đích thực. Chứ diễn giả, giảng viên, huấn luyện viên, giáo viên, người dẫn dắt (mentor), nhà tư vấn, người cố vấn… chỉ là phần nhỏ mà thôi.” Hay tương tự, cũng có ý kiến: “Cuộc đời này không có ai là thầy của ai cả, mà cũng chẳng có ai dạy được ai đâu, tự mình đi tìm câu trả lời thôi. Thế mới thú vị!”. Rồi có bạn nhấn mạnh: “Những lần vấp ngã trong đời mới giúp mình học được những bài học để trưởng thành, từ đó mới đứng vững trên đôi chân của mình mà không cần dựa giẫm vào người dẫn dắt nào cả. Hay: “Người dẫn đường đôi lúc sẽ biết bạn thành một cái máy nếu bạn không thể tự khám phá những điều lí thú ở ngay trong chính bản thân mình. Người dẫn đường không thể đưa bạn đến với thành công mà họ chỉ dắt bạn đến chân của nó và để bạn ngắm nhìn nó… Hãy luôn tin vào chính mình, đừng quá tin vào ai cả.”
Đó là lập luận của các bạn phủ nhận vai trò và sự cần thiết của người dẫn dắt trong cuộc đời mỗi người.
Bên cạnh đó, một luồng ý kiến khác là tỏ ra trăn trở, băn khoăn, lo lắng. Đó là: “Làm sao để tìm được người dẫn dắt tốt, phù hợp với mình trong khi rất nhiều người ngoài kia, điều đó thật khó. Bởi vì những bước đầu đời thì con người liệu có đủ khả năng phân biệt đâu là người dẫn dắt tốt mà theo, còn ai là người không phải như vậy. Những người diễn giả ngày nay đầu tư quá tốt cho khoản ăn nói, hùng biện, thuyết phục. Họ hầu như vượt xa người nghe, nhất là những người trẻ. Người nghe thậm chí thấy có gì đó không đúng nhưng không thể nhận ra nó một cách rõ ràng và rồi vẫn đi theo, điều đó rõ ràng là không tốt.”
Và cũng nhiều bạn đồng ý với nhau rằng, tự mỗi người chính là người dẫn đường tốt nhất cho mình: “Người dẫn lối cho bạn trong cuộc sống chính là bản thân bạn. Bởi lẽ chỉ có bạn mới thấu hiểu hết được con người mình, mình cần làm gì, nên làm gì, làm thế nào để thực hiện mục tiêu… Tôi không phản đối sẽ có những con người khác giúp đỡ bạn trong cuộc sống, nhưng họ sẽ chỉ GIÚP ĐỠ bạn được thôi, chứ không thể QUYẾT ĐỊNH hay ĐỀ RA MỤC TIÊU CUỘC ĐỜI cho bạn. Thành công hay không phần lớn là do bạn có hiểu mình và đi đúng hướng hay không.” Hay: “Người dẫn đường luôn tồn tại trong bạn, đừng tìm kiếm đâu cho xa. Tất cả những người mà bạn cho là người dẫn đường thực ra chỉ là BẠN hoặc THÙ, còn người dẫn đường thực sự của bạn chính là TRÁI TIM trong lồng ngực đang đập của bạn.”
Có bạn cho rằng, người dẫn dắt chỉ cần thiết trong một thời điểm nào đó mà thôi: “Việc cần những người dẫn dắt là điều cần thiết khi: mình không nhận ra ý nghĩa của cuộc đời và những điều huyền diệu bên trong, không thể có một tư duy độc lập, không thể có những phát kiến sáng tạo thì vai trò của người dẫn dắt thể hiện rất rõ. Nhưng đến một lúc nào đó, tư duy của bạn vượt trước thời đại, ai sẽ là người dẫn dắt bạn? Không, bạn mới chính là người ta ra những thay đổi cho thế giới. Người dẫn dắt bạn không phải lúc nào cũng phải ở bên bạn và hỗ trợ bạn. Không phải ai cũng biết được hết những điều xa xôi của vũ trụ. Hãy là một thiên tài và tạo nên những khác biệt cho chính mình.”
Tôi và nhiều bạn khác lại cho rằng: chúng ta KHÔNG THỂ THIẾU người dẫn dắt trong đời!
Trước hết, chúng ta cần hiểu đúng về người dẫn dắt hay người dẫn đường của chúng ta trong đời này là gì đã.
Người dẫn đường hay dẫn dắt ở đây không phải chỉ là người giúp bạn định hướng cuộc sống hay ước mơ, mà còn là dẫn dắt về sức khỏe, tình cảm, kỹ năng, công việc, sự nghiệp, tài chính, ca hát, bơi lội, vui chơi, ăn uống, giải trí… Mỗi một mặt trong cuộc sống, mỗi chúng ta đều cần những người chỉ đường hay dẫn dắt mà chúng ta có thể gọi chung là thầy. Họ là người chia sẻ, chỉ bảo, hướng dẫn, làm gương, hỗ trợ, dẫn dắt bạn trong một việc nào đó hoặc một mặt nào đó trong đời bạn. Người thầy ở đây không nhất thiết phải là người làm những công việc liên quan đến dạy học, cũng chẳng nhất thiết phải là người bằng xương bằng thịt. Thầy ở đây là một nguồn nào đó mà nơi ấy bạn tìm thấy cho mình những hướng dẫn bài bản, những kinh nghiệm cần thiết, những hiểu biết bổ ích để bạn làm một việc nào đó có kết quả – dù đó là một việc nhỏ (như pha một ly cà phê ngon) hay một việc lớn và quan trọng liên quan đến ước mơ, sứ mạng, mục đích sống của bạn trong đời.
Khi hiểu về người dẫn dắt hay người thầy theo nghĩa này, bạn sẽ thấy được rằng, bạn chẳng thể và chẳng nên tự mình làm bất cứ điều gì cả. Tất cả là bạn được học hỏi và thừa hưởng những nền tảng từ những người đã để lại những đúc kết, hướng dẫn và chia sẻ qua rất nhiều ngả khác nhau. Điều duy nhất bạn tự làm trong đời đó là áp dụng, vận dụng những chỉ dẫn đó một cách khôn ngoan để sống cuộc đời của chính mình, và tự chịu trách nhiệm về mọi kết quả cuộc đời của mình; ngoài việc đó ra, bạn hay bất cứ ai – kể cả những vĩ nhân – chẳng thể tự mình làm được gì cả, và người khôn ngoan thì cũng chẳng bao giờ đóng hết tất cả mọi cánh cửa của việc học hỏi và tiếp thu từ những bậc thầy để khăng khăng tự mình làm tất cả mọi sự, nhưng họ biết “đứng trên vai người khổng lồ”!
Bạn vẫn một mực là mình bạn có thể tự làm mọi thứ mà nhất định không cần thầy, không cần ai dẫn dắt ư? Vậy, cho tới lúc này, bạn đã từng đọc một cuốn sách nào đó rồi mang những chia sẻ, hướng dẫn trong đó ra áp dụng và thấy hữu ích cho đời mình chưa? Bạn có từng lên Google tìm kiếm một thông tin nào đó mà bạn cần cho công việc của mình chưa? Bạn tự hào là người có khả năng tìm kiếm và sàng lọc thông tin rất tốt, chẳng cần hỏi đến ai, vậy thì kỹ năng đó ở đâu mà bạn có được, hay là ngay từ khi sinh ra bạn đã có sẵn khả năng ấy rồi?… Bạn có thể tự làm mọi thứ mà chưa bao giờ phải nhờ ai hướng dẫn, nhưng bạn thử nghĩ xem làm sao bạn có thể tự mình hoàn toàn nếu bạn chưa bao giờ từng thấy ai làm?
Để tự là người dẫn dắt cho chính mình, bạn cần thật sự thấu hiểu được chính mình, mà để làm được việc này, bạn cũng cần người thầy dạy bạn cách thấu hiểu bản thân vì việc này hoàn toàn không hề dễ và cũng chẳng thể tự làm được. Để đi được con đường của riêng mình, bạn cũng rất cần người có kinh nghiệm hướng dẫn bạn cách “đi con đường riêng”. Nếu bạn tự chọn một con đường riêng và tự bước đi mà không cần ai chỉ bảo hay dẫn dắt, thì khi bạn lạc đường (chuyện này dễ dàng xảy ra vì bạn đang thử-sai và mò mẫm mà), cách nào để bạn nhận ra mình bị lạc vì bạn là người quyết định chọn con đường ấy ngay từ đầu mà? Lúc này, người dẫn đường trong bạn là ai, có đáng tin cậy không, có chắc sẽ mách cho bạn một con đường đi mới đúng hướng không? Lúc đó, chẳng phải bạn cần một người bên ngoài dẫn dắt, kéo bạn ra khỏi lối sai ấy? Hoặc khi cảm thấy hoang mang với con đường mình đang đi, bạn cầu cứu đến Thượng đế giúp bạn thức tỉnh, thì chẳng phải đó cũng là một người dẫn dắt của bạn sao? Mà làm sao để bạn biết cách “liên lạc” với người thầy vĩ đại ấy nếu như bạn chưa từng được một ai đó giúp bạn điều này?
Bạn hãy biết rằng, trong cuộc đời này có vô số những con đường, mà con đường dành cho bạn thì chỉ có 1 mà thôi. Vậy bạn phải thử sai đến bao giờ? Liệu bạn có đủ nhẫn nại để đi từ cái sai này đến cái sai khác trước khi thành công? Bạn vẫn có thể tự tìm về đến nhà khi đi lạc đường mà không cần phải hỏi ai cả. Nhưng nếu bạn hỏi những người biết đường thì bạn có thể về nhà sớm hơn, đỡ nhọc sức hơn. Bạn vẫn có thể tự nỗ lực, nhưng có người đi trước rồi thì tại sao lại cứng đầu và không chịu học hỏi? Cuộc đời mỗi người còn nhiều thứ cần phải nỗ lực và kiên cường lắm, bạn không cần phải hoài phí công sức và thời gian cho những chuyện không đáng, đó là chưa kể đến trường hợp có khi bạn càng cố gắng lần ra lối về thì bạn lại càng đi lạc xa hơn. Trong khi đó, vai trò của người dẫn dắt là giúp bạn chọn đường tốt hơn, và chỉ cho bạn cách đi nào hiệu quả. Cuộc đời của mỗi người chúng ta có giới hạn, vì vậy, chúng ta phải thật sự tỉnh táo và khôn ngoan để chọn cho mình cách nào tới đích nhanh nhất và hiệu quả nhất. Chẳng phải bạn chỉ tổ phí thời gian và công sức cho việc thử – sai và mò mẫm để đi một đoạn đường đã có rất nhiều người từng đi qua, và họ sẵn sàng chia sẻ lại thông tin và kinh nghiệm? Chẳng phải có những định luật, qui tắc, công thức…đã được đúc kết mà bạn chỉ cần ứng dụng mà không cần phải quay lại chứng minh từ đầu?
Không có nhiều người biết tự học và tự rút kinh nghiệm từ cuộc sống. Bạn thử xem lại rất nhiều kỹ năng bạn làm hàng trăm lần trong đời, nhưng vẫn không cải thiện được mấy nếu không có thầy hay chuyên gia giúp bạn, ví dụ như kỹ năng trò chuyện hoặc giới thiệu bản thân. Hơn nữa, trong mỗi người luôn có một ĐIỂM TỐI nào đó mà bản thân người đó không thể tự nhận ra được; người dẫn dắt bạn sẽ giúp bạn nhận diện được điểm tối của bạn – điều này hỗ trợ bạn rất nhiều trên hành trình đi đến thành công.
Và nếu có ai đó được gọi là nhà sáng chế hay phát minh đầu tiên, những người đi trước thời đại, những siêu sao, những vĩ nhân… thì họ vẫn có những người dẫn dắt cho họ. Chẳng phải họ cũng phải học hỏi từ tri thức nhân loại được ghi chép lại? Khi vĩ nhân tìm ra điều gì mới mẻ, chưa từng có ai nghĩ đến thì không có nghĩa là họ không có thầy. Mọi ông vua thời trước cũng có thầy, có quân sư; xã hội thời trước có nhà hùng biện… Không ai thành công mà không có thầy. Vấn đề là họ học thầy qua cách nào mà thôi: đọc sách, nghe tư vấn, được kèm cặp, hay đến lớp… Khi chúng ta không biết thầy của họ là ai không có nghĩa là họ không có thầy. Và nếu đi ngược trở về thời kỳ bắt đầu của thế giới này, bạn cũng đừng quên một người thầy của mọi người là Thượng đế.
Bản thân bạn cũng vậy, cho đến một lúc, bạn trở nên minh triết trong nhiều mặt cuộc đời, bạn không cần phải lắng nghe sự hướng dẫn và dạy bảo của ai cả, thì lúc đó, bạn vẫn cần một người thầy là Thượng đế. Bạn sẽ phải lắng nghe được những chỉ dẫn của Thượng đế thông qua việc lắng nghe sự thông tuệ bên trong chính mình nếu bạn muốn đi đúng đường. Nhưng bạn cũng cần biết rằng, khi con người chỉ cần nghĩ “Tôi biết rồi!” chính là lúc sự học chấm đứt với người đó, dù những gì họ biết chỉ là hạt cát trên sa mạc và rõ ràng chưa đủ để giải quyết mọi vấn đề cuộc sống.
Nếu bạn đã thấy được tầm quan trọng và sự cần thiết phải có người dẫn dắt trong đời, thì việc vô cùng quan trọng là bạn phải tìm cho được những người thầy, những người dẫn dắt đúng nghĩa.
Đâu là tiêu chuẩn chọn một người dẫn dắt, một người thầy đúng nghĩa?
Thầy phải làm được điều thầy nói, hoặc thầy phải là chuyên gia đến một chừng mực nào đó về lĩnh vực hay phạm vi mà họ hướng dẫn cho bạn thông qua việc họ nghiêm túc tìm hiểu, nghiên cứu, đúc kết.
Nhiều người chỉ bám vào vế đầu đó là: thầy thì phải làm được điều thầy nói, mà quên rằng, việc họ đào sâu nghiên cứu nghiêm túc cũng giúp mang lại nhiều giá trị cho bản thân họ và hữu ích cho người khác mà không nhất thiết họ phải là người thực hành những gì họ nghiên cứu. Một giáo sư cho ra một công trình nghiên cứu về phương pháp giáo dục hiệu quả dành cho trẻ bị tự kỷ thì không nhất thiết ông phải có xuất thân là một người đi dạy trẻ tự kỷ; hoặc sau khi nghiên cứu công trình đó, ông phải mang phương pháp đó đi dạy trẻ tự kỷ thành công thì mới được công nhận hoặc mới có quyền hướng dẫn người khác áp dụng phương pháp này.
Và người thầy hay người dẫn dắt cho bạn nhất định phải là người giỏi hơn bạn rồi, nhưng giỏi hơn bạn chỉ trong lĩnh vực và phạm vi mà họ hướng dẫn cho bạn, đừng đòi buộc họ phải hơn hẳn bạn trong mọi mặt thì mới xứng đáng làm thầy của bạn. Giáo sư Ngô Bảo Châu có thầy dạy toán, nhưng thầy của anh chưa chắc giỏi hơn anh trong lĩnh vực anh nghiên cứu. Nhưng nếu không có được những nền tảng vững chắc mà người thầy đó hướng dẫn, Ngô Bảo Châu làm sao để có được những công trình tuyệt vời như thế?
Diễn giả cũng là những người thầy, người dẫn dắt theo hướng chia sẻ và giúp người khác khám phá một lĩnh vực hay một mặt nào đó trong cuộc sống dựa trên tri thức và kinh nghiệm mà họ đã trải qua hoặc nghiên cứu. Mỗi diễn giả cũng chỉ chuyên về một lĩnh vực nào đó mà thôi, đừng đòi buộc họ phải toàn năng thì mới xứng đáng là người dẫn dắt. Và họ không phải là chốt chặn của bạn, mà giúp bạn khám phá con người của bạn và sống cuộc đời của chính bạn.
Bạn hãy biết rằng, một người dẫn đường đúng đắn luôn tôn trọng mục tiêu cuộc đời bạn và gợi ý cho bạn tự tìm đến đích cuộc đời mình. Bạn đừng sợ bạn sẽ không thể trưởng thành nếu có người dẫn dắt. Người thầy chân chính luôn biết cách buông bạn ra khi thấy bạn đã trưởng thành. Người thầy ấy cũng liên tục nhắc bạn “Hãy trưởng thành đi!” trong suốt tiến trình họ dẫn dắt bạn. Mục tiêu của họ là giúp bạn trưởng thành chứ không phải biến bạn thành kẻ lệ thuộc vào họ.
Người thầy đúng nghĩa có thể đi trước bạn, dẫn dắt bạn, nhưng bạn hoàn toàn có thể vượt qua họ mà họ vẫn rất vui nếu không muốn nói đó là niềm tự hào của họ, và họ luôn xem đó là một thành quả lớn lao của mình. Mọi nhà vô địch thế giới đều có huấn luyện viên, và nếu thầy trò họ thi đấu với nhau, bạn nghĩ ai sẽ thắng? Có phải nhất định huấn luyện viên phải thắng học trò mình thì anh ta mới xứng đáng và mới có thể làm tốt vai trò huấn luyện? Người dẫn đường đích thực không phải là người hướng bạn đi theo bất cứ một con đường nào có sẵn hay cố tình đưa bạn vào con đường người ấy đã đi qua, nhưng nhờ những kinh nghiệm và hiểu biết của mình, họ sẽ giúp bạn mở ra một con đường mới cho bạn, nhanh và hiệu quả hơn là bạn mò mẫm và thử sai liên tục.
Và có một điều quan trọng bạn cần lưu ý: dù bạn có đặt lòng tin hoàn toàn vào người dẫn đường của bạn vì họ xứng đáng như vậy, hay cho dù họ có là người dẫn đường chân chính và xuất sắc đến đâu đi nữa thì đừng vì thế mà quên rằng: họ không phải là đích đến, và bạn mới là người phải chịu trách nhiệm cho chuyện đến đích của mình. Đừng lệ thuộc, chỉ nên tin cậy! Khôn ngoan thì đời mình đừng trao cho người khác nắm giữ. Nhưng khôn ngoan hơn là biết học hỏi và đặt lòng tin vào những người dẫn dắt đích thực.
Vậy thì thầy hay người dẫn dắt có chịu trách nhiệm cho sự thành bại của bạn không?
Có, nhưng chỉ một phần thôi. Bạn cần nắm vững công thức thành công, đó là: Con đường đúng + Đích đến đúng + Phương pháp đúng, và điều cực kỳ quan trọng là bạn thực hiện đúng phương pháp và đi đúng con đường. Thầy có thể giúp bạn tìm con đường đúng, xác định được đích đến đúng, lựa chọn phương pháp phù hợp, nhưng người thực hiện phương pháp đó là bạn, nên kết quả thế nào thì chính bạn phải là người chịu trách nhiệm cuối cùng.
Người dẫn dắt không đi thay bạn, giỏi và dở còn ở chỗ bạn áp dụng và đi như thế nào theo những gì được hướng dẫn. Có những người giỏi nhưng không tìm được người hướng dẫn, tự mò mẫm nên thất bại hoặc chậm thành công. Có những người chỉ khá thôi, nhưng khôn ngoan tìm người hướng dẫn tốt nên về đích sớm trong đời.
Chính vì thế, bạn phải luôn khôn ngoan và tỉnh táo trong việc lựa chọn cho mình những người thầy hay người dẫn đường chân chính trong từng lĩnh vực giúp bạn sống cuộc đời của chính bạn, với ước mơ của chính bạn. Họ là những người giúp bạn mở mắt chứ không phải chỉ cho bạn nhìn thấy cái gì. Người dẫn dắt sẽ giúp bạn chọn đường tốt hơn và chỉ cả cách đi cho bạn nữa. Một người dẫn dắt đúng đắn luôn tôn trọng mục tiêu cuộc đời bạn và gợi ý bạn tự tìm ra lối đi cho cuộc đời mình. Hãy là người học thông minh, tức phải có đủ kiến thức để lựa chọn cho mình người thầy, người giúp đỡ chân chính. Không hẳn mọi người thầy đều tốt, thậm chí hiện nay ít người tốt, nhưng vẫn có người để bạn “gạn đục khơi trong” và tìm ra họ.
Sau khi lựa chọn kỹ rồi, bạn phải đặt biết đặt lòng tin vào người dẫn dắt của bạn, đến khi bạn đủ sáng suốt (quá trình này cần sự chín muồi) thì bạn tin vào chính mình cũng chưa muộn. Còn ban đầu, bạn dựa vào đâu mà tin mình đây? Và khôn ngoan hơn nữa là dù bạn tin cậy người dẫn đường thì cũng đừng quên đánh giá sự dẫn dắt ấy có hiệu quả không thông qua việc đo lường sự thay đổi và tiến bộ của mình.
Chốt lại là: Đừng chọn sai người – Chịu trách nhiệm với mọi kết quả đời mình – Luôn kiểm tra lộ trình và đối chiếu với đích đến để điều chỉnh khi cần, và đổi cả người dẫn dắt nếu thấy bất ổn.
Đã có không ít bạn chia sẻ về tầm quan trọng của người dẫn dắt trong cuộc đời của họ. Tôi chọn một ít và xin trích nguyên văn dưới đây (chỉ chỉnh sửa những lỗi chỉnh tả mà thôi), xem như đó là trải nghiệm của họ để chúng ta tham khảo:
“Mỗi người đều có cách nhìn về cuộc đời, cách sống, cách thực hành… khác nhau. Mỗi người đều trải qua những va chạm, những hoàn cảnh khác nhau… Mỗi người đều cho ta những bài học đáng để học hỏi, những kinh nghiệm – những cách giải quyết. Chúng ta học những thứ mà chính họ trải qua và đã trải qua được để đi đến hạnh phúc – chiến thắng. Bên cạnh đó học những cái thất bại để tránh thất bại. Mọi thứ đều là bài học.”
“Tôi thích có một người kinh nghiệm và thành công dẫn dắt, nó giúp tôi đến đích nhanh hơn và trả học phí ít hơn. Tuy nhiên phát huy cá nhân là điều tôi cũng đánh giá rất cao, nó phân biệt tôi với người khác. Kết luận là học từ thầy, để đến đích và vươn cao đến vinh quang từ kinh nghiệm đã học được. Thầy nào cũng mong có trò hơn mình. Trò giỏi là phải biết chọn thầy đúng”.
“Ai cũng cần có cho mình một người thầy, một huấn luyện viên. Đơn giản một điều rằng chúng ta chỉ mất một khoảng thời gian ngắn để học được tất cả những trải nghiệm của người đi trước, các công thức thành công, các công thức thất bại và khoảng thời gian còn lại là tự thành công…Nhưng quan trọng hơn hết là bạn phải biết bản thân mình cần gì, yêu thích cái gì và muốn đạt được điều gì rồi sau đó hãy tìm đến những người thành công trên lĩnh vực đó mà học hỏi bởi vì có câu nói: “Bạn muốn làm gì thì cũng đã có người thành công trên lĩnh vực đó trước bạn, hãy tìm đến xin họ chỉ giáo.”
“Người dẫn đường phải là người đã tìm ra đường đi cho chính mình. Chúng ta không thể giúp đỡ ai khi chính chúng ta không giúp được cho chính mình. Đó là tiêu chí cháu luôn đặt ra khi quyết định chọn cho mình một diễn giả cháu theo dõi. Nhưng cuộc sống cháu vẫn luôn quan sát những gì cháu cảm thấy thích. Cháu bắt chước và một thời gian cháu thấy rằng những gì cháu học được từ họ dần dần trở thành của cháu. Và cháu tự bỏ những gì không hợp với mình và cháu thấy mình hoàn thiện hơn từng ngày. Và cháu đặt biệt thích khó khăn vì qua những khó khăn cháu thấy mình trưởng thành và mạnh mẽ hơn rất nhiều.”
“Chỉ cần là người cho ta kiến thức, kinh nghiệm sống… đều có thể là người giúp ta đi về đích. Nhưng muốn về đích như thế nào và ở cuối đích đó ta có những gì thì đó là sự lựa chọn của mỗi con người. Cuộc đời này ta có quá nhiều người thầy không phải họ sẽ nắm tay và đưa ta qua những khó khăn trong đời, mà ta học được gì từ họ rồi tự đứng lên và bước đi qua những khó khăn đó.”
Và tôi đúc kết một điều cuối cùng: hãy luôn chọn cho mình những người thầy, cho đến khi ta có thể là người thầy của chính mình dưới sự dìu dắt của người thầy vĩ đại nhất là Thượng đế.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét